Chúa Nhật tôi hay lái xe về chổ bố mẹ tôi
cư ngụ, nơi đó có đông ngườiViệt sinh
sống hơn! Bố tôi quen một số người mới
qua (5 năm trở lại) theo diện HO! Họ hay
tới nhà bố tôi chơi, ăn uống và kể chuyện đời. Trong đó có những chuyện về đời
lính) Tôi rất thích nghe những mẫu
chuyện vui buồn này của họ,và nhiều khi
viết lại và đăng lên đây để chia sẻ với các
bạn !
Trong thâm tâm tôi, những người xứng đáng nhất để được định cư tại Mỹ này
chính là những người đi theodiện HO
này ! Họ đã chiến đấu khi xưa, bị bỏ rơi
không thương tiếc! Và sau cuộc chiến 75,
họ bị tù đày bao năm trong ngục tù CS!
Hầu hết thì rất nghèo làm gì có tiền đi vượt biên như những người khác ! Họ là
kẻ ngậm đắng nuốt cay suốt gần hai chục
năm nay!! Tôi rất khâm phục họ !
Có những kẻ nhờ thời thế, nhờ tiền bạc
v.v. có được cơ hội qua đây trước, nhìn
những người HO với con mắt khinh thường, coi họ là kẻ nghèo hèn hơn mình!
Họ nói đến từ HO với một giọng chứa đầy
vẻ miả mai! Họ có biết đâu nếu những
người HO này có cơ hội qua đây sớm thì
họ cũng đâu thua gì ai! Mà cólẽ còn hơn
nữa kià vì đa số hàng sĩ quan đều có bằng Tú Tài khi xưa ! Tôi tin chắc là với căn bản
sẳn có như vậy, nếu có cơ hội họ sẽ dễ
dàng thành công trong việc học vấn ở bên
này! Vì qua đây quá trể nên đa số đã lớn
tuổi, họ đành phải hy sinh bản thân mình
cho gia đình, bám vào các nghề với đồng lương thấp kém với hy vọng con cái của
họ sau này có cơ hội may mắn hơn họ !
Hãy nhìn những người HO với con mắt
thán phục và biết ơn hơn, vìsự hy sinh
của họ cho đất nước và cho cả chúng ta
(những kẻ may mắn hơn họ, nhưng thường thì vô ơn !!)
Bài sau đây tôi viết theo lời kể của một
người lính thuộc tiểu đoàn 21Biệt Động
Quân đồn trú tại tỉnh Đarlac (nay gọi là
Đắc Lắc mà nhiều người chỉ biết nó qua
cái tên quen thuộc hơn Ban Mê Thuột ) Tam Tang
Sau năm 73 khi lính Mỹ rút khỏi VN thì
các căn cứ biên phòng dọc biên giới Việt
Lào và Miên Việt được giao lại cho quân
đội VNCH trấn đóng! Và Biệt Động Quân là
lực lượng được giao phó cho trách nhiệm này! Tiểu đoàn 21 BDQ của tôi trấn giữ
một đồn biên phòng sát vùngTam Biên
(Việt Miên Lào) gần Buôn Đông tỉnh
Đarlac! Buôn Đông là một nơi bị cô lập với
thế giới bên ngoài! Chỉ có một con đường
đất đỏ nối với Ban Mê Thuột,nhưng đã bị CS phá nát và gài mìn bẫy! Binh lính CS lại
thường phục kích trên con đường này nên
mọi phương tiện ra vào, tiếp tế v.v... đều
được thực hiện bằng phi cơ trực thăng !
Nhưng vì viện trợ Mỹ đã bị cắt xén thê
thảm cho nên việc tiếp tế chỉthu hẹp lại một tháng một lần mà thôi ! Ngay cả việc
tiếp tế lương thực, thuốc men, đạn dược,
tải thương, phát lương, đi phép v.v. cho
đồn chúng tôi cũng chỉ có một lần cho mỗi
tháng !!
Vùng này rừng núi âm u, chung quanh chỉ thấy mây mù và cây cối trùng trùng điệp
điệp ! Ngày ngày chỉ nghe tiếng vượn hú
quanh đồn! Tiếng chim "bắt cô trói cột"
kêu buồn thảm trong các buổi chiều u ám!
Cách đó mấy cây số có một làng người
Thái, họ đã được ông Diệm đưa lên đây lập nghiệp sau khi họ di cư vào Nam năm
54 ! Cũng có vài buôn làng của các dân tộc
khác như Ra Đê, Mơ Nông, Lào v.v. Nhưng
họ Ở xa đồn hơn mà chúng tôi không có
dịp đặt chân tới! Nhiệm vụ của chúng tôi
là ngăn chận đường xâm nhập của quân chính qui CS từ bên kia biên giới sang! Vì
thế Tiểu Đoàn Trưởng của chúng tôi
thường phái các toán quân nhỏ đi hành
quân tảo thanh, đi tiền đồn với một công
hai chuyện: Bảo vệ cho đồn biên phòng và
phát hiện quân CS, rồi báo cáo về xin phi cơ dội bom các nơi đóng quân của địch!
Tôi là trung đội trưởng của một trung đội
thuộc đại đội 3, nên cũng thường được
phái dẫn trung đội đi thi hànhcác nhiệm
vụ này! Tôi thường tránh chobinh lính đi
vào các bản làng ! Một là tránh bị phát hiện, hai là đề phòng việc các phần tử xấu
gây thiệt hại cho dân chúng ! Ta thường
nghe nói: "Bạc như dân, bất nhân như
lính! Nên đề phòng thì vẫn tốt hơn! Trong
một cuộc hành quân an ninh vòng đai như
thường lệ , tôi dẫn trung đội băng rừng về hướng Tây của đồn cố giữ bí mật với
hy vọng sẽ phát hiện được dấu vết của
bọn CS để lại khi chuyển quân ! Nhưng
gần cả ngày vất vả chúng tôi không tìm
được gì ! Qúa trưa tôi ra lệnhrút về đồn,
khoảng hai tiếng sau chúng tôi băng qua khu rừng gần làng Thái ! Tôi ra lệnh bố trí
nghỉ mệt, hầu như mọi ngườiđều đã
uống cạn bi đông nước của mình ! Hai
người lính xin tôi vào làng xin mấy nón
sắt nước cho mọi người cùng uống! Tôi
ngại lắm nhưng rồi cũng phảibằng lòng vì đồn vẫn còn cả 5 cây số nữa và nước
suối vùng này rất độc khôngthể uống bậy
được!
Khoảng 20 phút sau hai người lính trở ra
với bốn nón sắt nước, mọi người chia
nhau uống rồi tiếp tục lên đường về đồn ! Thế nhưng chuyện lạ đã xảy ra ! Một
người lính của tôi đâm ra đaubụng thảm
thiết! Mà anh này lại là một trong hai
người đã đi xin nước bữa trước ! Rồi bụng
anh ta một ngày một lớn ra! Anh ta rên la
thảm thiết, y tá cho uống thuốc giảm đau cũng chỉ tạm thời dịu bớt mà thôi ! Xui
cho anh ta là lúc ấy chỉ là khoảng mười
mấy tây thôi, chúng tôi phải đợi đến gần
cuối tháng mới có chuyến trực thăng
vào ! Thời cuối cuộc chiến lúc đó rất khó - Nex tiep